“Người ta bảo: xôi xéo đuổi không đi, càng đuổi càng xán lại.
Đến giờ tôi vẫn chưa hết xấu hổ khi nghĩ lại khoảnh khắc ấy hồi tôi còn bé: tôi đã khóc vì tưởng bị đuổi đi, chỉ vì bác bán xôi mời ăn xôi “xéo”. Nhưng rồi ghét của nào trời trao của ấy, xôi xéo là món ăn tôi thích nhất trên đời.

Mỗi lần tôi mang xôi đến lớp, y như rằng mấy đứa lại nhìn tôi với con mắt viên đạn, tôi không rõ do mùi xôi nồng hay do tôi ăn một mình mà không mời chúng nó.

Làm xôi xéo thực ra không quá khó, như lời bác bán hàng tôi quen thì xôi phải đồ từ gạo nếp, phủ lên chút đỗ xanh nghiền nát và thêm mỡ hành phi giòn thơm. Trông thì đơn giản, nhưng tôi chưa bao giờ làm được ngon như bác cả.”

P/s: Tâm sự với chúng mình nếu bạn có kỉ niệm gì với món ăn bất hủ này nhé