Tâm sự điểm bán Huyền Yuki

XÔI

Sáng nay như mọi ngày, Huyền đi bán xôi còn con gái ở nhà.
Dọn hàng đc khoảng nửa tiếng thì Một cô chở con đến mua xôi, càng tiến đến gần, đứa bé càng mếu máo. Lúc mẹ nó dừng lại, tắt máy xe thì bé khóc òa lên, ôm chặt lấy mẹ.
“Mẹ ới!!! Huhuhu… mẹ ới!!!”
“Ớ. Sao thế con!?”
“Con không ăn xôi đâu!!! Mẹ cho con đi về gần nhà mình ăn đi. Huhuhuhu…”
“Ơ tại sao thế!? Ngày nào con cũng chọn mua đồ ăn sáng ở đây cơ mà!?”
Lúc đó có khoảng 5 khách hàng cũng vừa đến, nghe thấy vậy tất cả đều tập trung nhìn đứa bé. Sau đó mọi người quay lại nhìn xe xôi của mình đầy hồ nghi.
“Mẹ ơi… huhuhu… con không ăn xôi đâu…”
“Xôi ở đây bị làm sao hả con!?” – bà mẹ hốt hoảng.
Gạt chống,, chính xác là tất cả thực khách lúc đó đều gạt chống lên và ai ai cũng đều muốn biết câu trả lời về thứ họ hàng ngày vẫn ăn, tôi hàng ngày vẫn bán có vấn đề gì.
“Huhuhu…”
“Em ơi, chị hỏi này.” – mình tiến đến hỏi đứa bé
“Híc híc.”
Mình lại gần xe của 2 mẹ con
“Huhuhu…”
Bé vẫn đứng nức nở, nước mắt ngắn dài.
“Thế… sao bé lại không thích ăn xôi ở đây?”
“Dạ… vì lần nào em ăn xôi ở đây xong… ”
Mọi người căng thẳng, mình cũng vô cùng căng thẳng. Cái bầu không khí nặng nề này như một buổi phán quyết, đứa bé chính là quan tòa, còn mình – người bán xôi là nghi phạm lớn!
“Cháu cứ nói đi đừng sợ!”
Bác đi xe Lead sốt sắng. Mọi người được thể hùa vào theo.
“Ừ ừ… đúng đấy. Có các bác và cấc cô ở đây. Mạnh dạn lên!”
“Dạ. Ăn xong lần nào… em cũng bị bắt đi học ạ.” – đứa bé ngập ngừng.
“Hả.”
Mình thở phào như vừa vứt được cục đá trên ngực . Mọi người cũng làm một hơi dài thượt rồi quay về phía xe xôi của mình
– cho 10 gói xéo, 3 gói bắp cháu ơi – Tiếng của bác đi xe Lead lúc nãy.

Ngày lại tiếp tục
p/s: ảnh mang tính chất thả thính hộ 2 đứa bên cạnh

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *